Ta thuở ấy, mộng giang hồ lãng tử
Bước vào đời làm lữ khách rong chơi.
Đường ta đi ngạo nghễ rộn tiếng cười,
Đời phiêu lãng, gió sương là thiên ý.
Bóng chiều xuống, hoàng hôn buông vạn kỷ,
Kiếp sống thừa tri kỷ biết tìm đâu
Áo phong sương còn vướng những bụi sầu
Hồn bay bỗng theo đêm dài trống vắng.
Thơ tình viết trên ngàn tờ giấy trắng,
Nắng có buồn khi nắng quyện vào thơ?
Gió có nghe nhịp tim khẽ thẫn thờ,
Trăng có hiểu giấc mơ người lữ thứ?
Nay đất khách tháng ngày qua lặng lẽ,
Tiếng thở dài khe khẽ giữa đêm thâu.
Nhìn lại ta nay tóc trắng bạc đầu,
Dĩ vãng xưa hóa mây sầu viễn xứ.
Sept 2025